Mất việc trước hạn hiệp đồng, có được hưởng bảo hiểm thất nghiệp?
hiện
nay, em đang làm việc tại đơn vị được 16 tháng và tới tháng 8-2015 mới hết thời
hạn ký trong hiệp đồng. Nếu giờ em tự làm
đơn
xin nghỉ việc thì em có được nhận bảo hiểm thất nghiệp hay
không?
DanhNguyen (danhnguyen214@gmail.Com)
luật sư LÊ tình thực, Đoàn
trạng sư TP.HCM, giải đáp: Theo Điều 81 Luật BHXH năm 2006 về điều kiện hưởng
bảo hiểm quy định người thất nghiệp được hưởng bảo hiểm thất nghiệp khi có đủ
các điều kiện sau đây:
1. Đã đóng bảo hiểm thất nghiệp đủ 12 tháng trở
lên trong thời gian 24 tháng trước khi thất nghiệp;
2. Đã đăng ký thất
nghiệp với tổ chức Bảo hiểm xã hội;
3. Chưa tìm được việc làm sau 15 ngày
kể từ ngày đăng ký thất nghiệp theo quy định tại khoản 2 Điều này.
Lưu ý,
người lao động đơnphương kết thúc hiệp đồng lao động, hợp đồng làm việc trái
luật pháp; Hưởng hưu trí, trợ cấp mất sức cần lao hằng tháng sẽ không được hưởng
trợ cấp thất nghiệp (Điều 43 Luật Việc làm).
Trong quá trình làm việc,
nếu cơ quan đóng bảo hiểm thất nghiệp cho bạn đủ 12 tháng trở lên và đã đăng ký
với tổ chức Bảo hiểm xã hội, đồng thời bạn đang thất nghiệp thì bạn thuộc diện
được hưởng trợ cấp thất nghiệp.
Trường hợp bạn tham dự bảo hiểm thất
nghiệp đủ 16 tháng làm việc thì sẽ được hưởng ba tháng trợ cấp thất nghiệp. Mức
hưởng bằng 60% mức bình quân lương lậu, tiền công tháng đóng bảo hiểm thất
nghiệp của sáu tháng liền kề trước khi thất nghiệp.
Như vậy, nếu nghỉ
việc trước thời hạn ghi trong hiệp đồng và bạn đáp ứng đủ các điều kiện trên thì
bạn sẽ được hưởng bảo hiểm thất nghiệp.
KIM cu lịNG
Buồn vui chuyện viên chức đòi sếp
tăng
lươngChỉ vì nóng vội muốn được tăng lương mà không
ít nhân viên sau đó đã bị sa thải.
Trong thời khắc bão giá, giá cả sinh
hoạt ngày một đắt đỏ, tiền nong trong ví chưa đến cuối tháng đã rơi vào tình
trạng báo động trong khi người cần lao vẫn làm việc siêng năng, cống hiến hết
mình cho đơn vị. Có những lúc họ cho rằng đồng lương nhận được chưa xứng đáng và
cảm thấy khó chịu khi sếp không đả động đến chuyện tăng lương.

Nghĩ
đến cuộc sống và lợi quyền của mình, nhiều người đã lấy hết can đảm đề nghị xin
được tăng lương. Thế nhưng không phải trường hợp nào cũng được giải quyết thỏa
đáng, nhiều người bị vướng vào những tình huống bi hài “dở khóc dở
cười”.
Thanh Tùng (27 tuổi, Hà Nam) làm việc cho một doanh nghiệp xây
dựng tại Hà Nội với mức lương nhàng nhàng khoảng 5 triệu đồng/tháng. Anh nghĩ
rằng, mình đã cống hiến hết mình cho đơn vị, ngoài nhận lương căn bản, anh không
có thêm khoản thu nào khác. Cho nên, sau 6 tháng làm việc Tùng mạnh bạo nghĩ đến
việc yêu cầu sếp tăng lương.
Độc thân độc mã sếp sẽ không giải quyết,
Tùng đã có những cuộc họp kín với vài đồng nghiệp khác, cùng họ bàn kế sách yêu
cầu tăng lương. Mọi người đều tán thành gửi email cho sếp. Nghĩ mình có mối quan
hệ thân thiết với sếp, Tùng tự đề cử mình đi gặp và nói chuyện trực tiếp với sếp
về vấn đề này mà không cần những đồng nghiệp khác đi cùng.
Chiều cuối
tuần, Tùng hứa hẹn sếp ra quán cà phê quen gần cơ quan. Sau một hồi tán phễu
những câu chuyện bên lề, Tùng phản chiếu thẳng với sếp về chuyện tăng lương cho
anh em trong doanh nghiệp. Anh bạn đưa ra đủ thứ lý do để được sếp giải quyết
cho mau chóng, như "Bọn em không có đồng lậu nào"; "So với các cơ quan khác thì
lương của anh em thấp quá!"... Trong câu chuyện của 2 người, sếp tỏ ra rất thông
cảm với hoàn cảnh của Tùng và hứa hẹn sẽ xử lý luôn trong cuộc họp đầu
tuần.
Thấy sếp có vẻ hài lòng, Tùng cho rằng mọi chuyện đã xong xuôi, hí
hửng nhắn tin rủ mọi người đi ăn mừng trước.
Đến buổi họp đầu tuần, khi
sếp đưa ra quyết định riêng của mình, mọi người mới ngã ngửa. Sếp cho rằng, thời
điểm ngày nay công ty khó khăn không đáp ứng được yêu cầu của viên chức. Nếu ai
cảm thấy làm việc cho đơn vị không được hưởng lương thỏa đáng có thể ra
đi.
Còn với trường hợp của Tùng, sếp hiểu nhầm rằng, ý Tùng muốn chuyển
sang một môi trường mới nên tìm các lý do để mất việc. Trong cuộc họp hôm đó,
sếp quyết định cho Tùng thôi việc và trả thêm cho cậu thêm 1 tháng lương coi như
để đền trả những cống hiến cho đơn vị cũng như là mối quan hệ thân tình viện trợ
lẫn nhau.
Còn với trường hợp của Thảo - nhân viên của một doanh nghiệp cổ
phần sách tại thủ đô cho biết, ban sơ, Thảo vào đơn vị làm việc chăm chỉ, hết
mình với vị trí được tuyển dụng, Thảo bằng lòng với mức lương thỏa thuận giữa
hai bên. Trong suốt một năm làm ở đây, chưa bao giờ Thảo nghĩ đến chuyện xin
được tăng lương.
Thảo cho biết, mình làm được bao lăm thì hưởng như vậy!
Với lại theo thỏa thuận tuyển dụng lúc đầu, nhân viên càng gắn bó lâu dài, càng
nỗ lực cống hiến thì sẽ được tăng lương theo quy định của nhà nước và chế độ đãi
ngộ riêng của đơn vị.
Nhưng sau hơn một năm làm việc
tại đây, công ty vẫn không
có chính sách tăng lương cho Thảo. Cô cho rằng, tần suất làm việc của mình gấp
nhiều lần so với các đồng nghiệp cùng phòng nhưng cô không hề được tăng một đồng
nào so với
mức
lương tối thiểu. Nghĩ đến lợi quyền của bản thân, Thảo
tham khảo
ý kiến của bạn bè làm cùng lĩnh vực ở nhiều doanh nghiệp khác. Theo kinh nghiệm
của tiền bối và bạn bè, mọi người khuyên cô đừng ngồi chờ sếp ra quyết định tăng
lương mà phải chủ động đề xuất.
Sau nhiều lần nghĩ suy, Thảo quyết định
chuyện trò với sếp về lương bổng.
Vốn là chuyện tế nhị, dù nhiều lần mặt
đối đầu với sếp nhưng Thảo ái ngại không nói được. Một hôm, Thảo quyết định tiến
công bất thần. Cuối giờ làm việc ngày thứ 6, Thảo gõ cửa vào phòng sếp đúng lúc
sếp đang bực mình vì đối tác hủy bỏ giao kèo. Do không biết chuyện, Thảo chính
trực yêu cầu vấn đề của mình với sếp.
Chưa dứt lời, sếp mắng Thảo một
trận tơi bời: “Mới chân ướt chân ráo vào làm đã đòi tăng lương, không biết tình
hình đơn vị như thế nào mà đề với nghị...”. Sạn mặt trước sếp, Thảo lầm lũi đi
ra khỏi phòng.
Buổi họp gần đó, sếp phê bình Thảo trước toàn thể doanh
nghiệp. Sếp cho rằng, Thảo tự ý làm những việc không đáng, gây thúc đẩy đến các
cá nhân khác. Còn về chuyện tăng lương, sếp không quyết định trong thời điểm
doanh nghiệp đang gặp khó. Mặt khác, sếp cho rằng, Thảo chưa đạt được những
thành công trong công việc, chưa đủ sức thuyết phục để sếp ký quyết định tăng
lương. Chỉ khi nào sếp cảm thấy đủ điều kiện, sẽ tự có thưởng cho từng
người.
Sau lần đó, Thảo tuyệt nhiên không dám nhắc đến chuyện lương
thuởng với sếp.
Không chỉ với những người có kinh nghiệm trong công việc
gặp những chuyện “dở khóc dở cười” khi đòi tăng lương. Hiện giờ, tình trạng
nhiều sinh viên mới ra trường, khởi đầu với môi trường làm việc mới, không nắm
được mặt bằng chung giá lương của nhân viên tại Việt Nam, họ chấp thuận mức
lương thấp do
nhà
phỏng vấn đưa ra. Nhưng sau một thời gian làm việc, thấy mức lương
chưa được thỏa đáng, nhiều người cất nhắc sếp tăng lương trong khi chưa chứng
minh được thực lực của mình nên phải nhận những kết cuộc bi thương là bị thải
hồi.
Hoàng Hải là một trường hợp điển hình. Anh bạn bị sa thải ngay lập
tức khi tờ đơn đề nghị nâng mức lương được đặt trên bàn sếp. Theo như lời Hải,
lần đó, mới vào làm ở cơ quan được 3 tháng với mức lương hơn 3 triệu, thấy các
đồng nghiệp đề nghi sếp nâng lương, Hải cũng soạn một bản thảo gửi cho
sếp.
Ngày sếp gặp riêng từng người để nghe lý do, Hải đưa ra hàng tá
chuyện quỵ lụy trước sếp mong được tăng lương. Và một trong những lý do để nại
sếp tăng lương là "Không đủ tiêu pha hàng tháng"; "Cần tiền để gửi cho bố
mẹ"....Dù sếp đã nghe rất thấu sự cầu xin của Hải nhưng xét thấy nhân viên của
mình không đủ năng lực cho vị trí ngày nay và thiếu lòng tự trọng trước sếp nên
ngay sau đó, Hải bị cho thôi việc không lý do.
Đòi sếp tăng lương trong
thời kỳ lạm phát là cả một nghệ thuật. Để bảo đảm mức lương được cất nhắc lên
một bậc mới mà không bị tương tác đến công việc và mối quan hệ với sếp là điều
các nhân viên cần phải bàn tính kỹ trước khi đề nghị. Nếu không khéo léo, người
cần lao dễ bị lâm vào những tình thế dở khóc dở cười và nghiêm trọng hơn là bị
sa thải.
Các nhà phỏng vấn thường khuyên viên chức khi đề nghị đến chuyện
vốn "tế nhị" này trong giới văn phòng là phải luôn thận trọng. Tốt hơn hết, nhân
viên hãy khẳng định được vị trí của mình trước khi nghĩ đến chuyện đề xuất tăng
lương.
Theo Thu Phong (Khám phá)